Thế giới ngày nay

Một ngày “ba bữa ăn” tại trường

08Jan 2020 wei jianing

Tên tôi là WEI Jianing

Sống tại TP Thượng Hải, Trung Quốc

Là thành viên hội giao lưu quốc tế Tỉnh Nagasaki từ năm 30 bình thành

Thời gian đến Nhật 2018.4~2019.4

 

Xin chào các bạn ở Nagasaki!

Các bạn có khoẻ không?

 

Tôi là WEI, là người Trung Quốc và cựu thành viên Hội giao lưu quốc tế. Tôi đến từ Thượng Hải. Và đã có cơ hội làm việc tại Ban Quốc tế Thuộc Ủy Ban Tỉnh Nagasaki. Trong bộ phận không những chỉ thành viên người Nhật mà còn có người Trung Quốc, Hàn Quốc, Úc, Mỹ. Thật không tin đây là môi trường giao tiếp quốc tế tốt đến thế. Các thành viên tôi gặp đều là những người rất thân thiết và nhiệt tình, nhờ vào đó tôi đã học hỏi được rất nhiều. Đối với tôi đó là cơ hội quý giá mà Ủy ban Tỉnh Nagasaki đã giành cho tôi, tôi xin chân thành cảm ơn !

Một năm làm việc tại Nagasaki trôi qua rất nhanh, tôi đã có cơ hội thưởng thức rất nhiều món ăn ngon. Cũng nhân cơ hội này tôi xin chia sẻ về chủ đề“ ẩm thực” đến các bạn.

Nói về “ ẩm thực”chắc các bạn cũng biết Trung quốc cũng là một quốc gia ẩm thực nổi tiếng. Trung quốc có câu nói rất nổi tiếng 「thức ăn là phúc lộc trời ban」. Người Trung quốc chúng tôi cũng rất tự hào về ẩm thực của quốc gia. Nói đến ẩm thực là dòng cảm xúc của tôi lại tuông trào, nên nhân đây tôi sẽ kể về câu chuyện một ngày「ba bữa ăn」của giáo viên chúng tôi.

 

Nơi làm việc của tôi là Đại học Hải Dương Thượng Hải. Các bạn có biết trường của tôi không. Vì trước đây trường cũng không quá nổi tiếng nên có thể sẽ rất ít bạn biết. Thế nhưng gần đây, danh tiếng của trường ngày càng lang rộng nên các bạn hãy nhớ tên trường tôi nhé. Từ tháng 2 năm nay trong chuyên mục của ban quốc tế mình cũng có giới thiệu về trường nên các bạn cũng có thể tham khảo tại liên kết bên dưới nhé.

Phần giới thiệu của WEI ⇒(https://www.pref.nagasaki.jp/bunrui/kanko-kyoiku-bunka/kokusaikoryu-passport/cir/column/378815.html

Tại cổng trường đại học Hải Dương Thượng Hải có khắc phương châm giáo dục của trường.

 

(hình ảnh trên trang Đại học Hải Dương Thượng Hải)

 

Nói đến bữa ăn của giáo viên, tôi sẽ giới thiệu nhà ăn thứ 3 được đặt gần Phòng giáo vụ, nơi chuyên cung cấp những bữa ăn trưa miễn phí cho giáo viên.

 

Hình ảnh bên ngoài Nhà ăn thứ 3(hình tự chụp)

 

Trường nằm ở ngoại thành, nên xe buýt chạy rất sớm. Vì vậy có rất nhiều giáo viên không ăn sáng mà trực tiếp đến trường.

Chính vì thế các giáo viên luôn sử dụng nhà ăn thứ 3 tại lầu 1. Khu bán hàng ở tầng một cũng được sửa lại từ mùa hè nên rất mới và đẹp.

 

Bảng giá và tên các món ăn

 

Buổi ăn trưa mặc dù miễn phí, nhưng cũng cần phải quẹt thẻ nhân viên. Và ngày hôm sau trường sẽ tính toán chi phí tương ứng với số người quẹt thẻ.

 

 

Chuẩn bị trước bữa ăn

 

 

Món ăn đã chuẩn bị và quầy nhận thức ăn

 

Giáo viên xếp thành hàng dài

 

Máy quét thẻ

 

Giáo viên nhận thức ăn

 

Nhà ăn đông đúc

 

Món ăn được tôi chọn vào ngày hôm đó

 

Thức ăn nhiều và ngon. Thỉnh thoảng còn có sữa chua và trái cây.

Sau khi ăn trưa cũng có thể thưởng thức cà phê miễm phí.

 

Giáo viên ngồi ở phòng chờ

 

Nó nằm cùng toà nhà ở tầng thứ ba. Giáo viên sẽ được dùng cà phê miễn phí và nghỉ ngơi ở đây. Ngoài ra, ở cạnh phòng học cũng có máy bán cà phê. Tôi cũng đã từng mua ở đó. Mùi vị cũng rất ngon, và chi trả bằng thẻ rất tiện lợi.

 

Máy bán cà phê tự động(tự chụp)

 

Cùng toà nhà với nhà ăn, trên tầng ba cũng có cửa hàng tiện lợi lawson.

 

  

Cửa hàng lawson vừa mới xây xong

 

Những sản phẩm thiết yếu hầu hết có thể mua ở đây. Cửa hàng rất được mọi người ưa chuộng.

Tất nhiên là nếu không có thời gian đi ăn ở nhà ăn số ba, thì cũng có thể sử dụng nhà ăn số một và hai gần lớp học nhưng sẽ mất phí.

Nhà ăn số một còn có món bánh kem rất ngon, vì vậy cũng thường bắt gặp giáo viên mua bánh kem cho giờ nghỉ trưa.

 

Vì rất ngon nên đi trễ thì có khả năng hết hàng

 

Nhà ăn số hai ở tầng hai mang tên gọi là 「quảng trường ẩm thực」. Ở đây có thể thưởng thức món ăn nổi tiếng của các vùng miền. Mặc dù thời gian chờ rất lâu, nhưng giáo viên chọn ăn tối ở đây cũng không ít.

 

 

          

Quảng trường ẩm thực       nhà ăn ẩn mình trong nhà hàng     sự đa dạng món ăn vùng miền

 

Cũng có thể sử dụng nhà hàng khi chán ăn tại nhà ăn. Nhà hàng nằm ngay sát trường học. Gần đây cũng đã được tu sửa lại nên phòng ốc rất đẹp và món ăn cũng phong phú hơn. Từ sáng đến trưa đều đông đúc khách là sinh viên ra vào.

 

Khu nhà hàng

 

Quán ăn nổi tiếng

 

Nếu không muốn ăn bên ngoài, có thể gọi giao hàng tận nơi.

Gần đây giao hàng tận nơi cũng rất thịnh hành. App thường dùng có giao diện như bên dưới.

 

Hình ảnh tượng trưng của Ap

 

Trường được xây dựng vùng ngoại ô nhưng có thể thưởng thức ba bữa ăn rất ngon. Nếu có cơ hội các bạn cũng đến đây thưởng thức nhé.

CAO LẦU-TRÀ THẢO MỘC MÓT, BỘ ĐÔI ẨM THỰC HỘI AN

13Nov 2019 phuongtrinhjj05

Hội An là một trong những cảng thị sầm uất nhất của

Việt Nam từ thế kỷ 16 đến cuối thế kỷ 18 dưới sự quản lý của các chúa Nguyễn ở Xứ Đàng Trong.

 

Nơi đây nổi tiếng không chỉ nhờ vào sự cổ kính nên thơ mà thành phố nhỏ bé yên bình này còn có cả một nền ẩm thực độc đáo. Nhắc đến các món ăn ở phố cổ Hội An không thể bỏ qua món Cao lầu. Từ đầu thế kỉ 17 khi thương gia các nước đến Hội An buôn bán làm ăn và sinh sống, món ăn này đã bắt đầu xuất hiện tại đây. Nhưng nguồn gốc của nó xuất phát từ đâu thì vẫn còn là một điều mơ hồ chưa rõ.

 

 

Cao lầu mới nhìn qua trông giống như mỳ, nhưng sợi cao lầu được chế biến công phu, tinh túy hơn nhiều. Gạo thơm được ngâm tro lấy củi ở tận Cù Lao Chàm, nước xay gạo phải lấy nước giếng Bá Lễ do người Chăm làm cách đây cả ngàn năm. Qua nhiều lần xử lý cẩn thận nên sợi cao lầu có để qua đêm cũng không sợ ôi thiu.

 

 

Cao Lầu thường ăn kèm với thịt xíu, giá đỗ luộc và rau thơm, bên trên rải thêm một lớp tép mỡ làm tăng thêm hương vị đậm đà. Cao Lầu không cần nước lèo, thay vào đó người ta sử dụng nước thịt xíu rưới lên trên. Những quán Cao lầu nổi tiếng ở Hội An như Cao lầu Thanh, cao lầu Bá Lễ không chỉ người địa phương mà khách du lịch cũng tấp nập ra vào.

Cùng với Cao lầu, trà thảo mộc Mót cũng là một thức uống được rất nhiều du khách yêu thích khi đến Hội An. Với nguyên liệu chính là các loại thảo mộc tốt cho sức khỏe như chanh, sả, gừng… hòa quyện với nhau, tạo nên một thứ thức uống vừa giải khát vừa ấm bụng, giúp dễ tiêu hóa thức ăn, lại được trang trí đẹp mắt với cánh hoa sen và lá trà, nên dù chỉ mới xuất hiện vài năm gần đây, nhưng thức uống này ngày càng được khách du lịch đến Hội An, đặc biệt là các bạn trẻ ưa thích. Đặc biệt hơn, gia đình của chủ nhân hàng trà thảo mộc này từ các đời trước là hiệu thuốc Bắc hơn 100 năm tuổi nổi tiếng ở Hội An. Hiện nay hàng nước được đặt ngay trước ngôi nhà cổ số 150 đường Trần Phú.

 

 

Đến Hội An, còn gì tuyệt bằng ăn no căng bụng với món cao lầu truyền thống sau đó lại tìm chút mát mẻ ngọt ngào với ly nước thảo mộc thơm tho và dạo quanh khu phố cổ đầy lãng mạn và nên thơ này, các bạn nhỉ.

 

 

 

Về nước

21Oct 2019 moacyrturuzawa

Ngày báo cáo: ngày 15 tháng 04 năm 2019

Năm 2018 tên người nghiên cứu: tsuruzawa moashiru masaichi

 

Tôi đã sống ở Nhật được nữa năm từ tháng 9 năm ngoái, tôi đã học về khảo sát năng lực làm sạch không khí của hệ sinh thái và giáo dục về môi trường tại trung tâm nghiên cứu bảo vệ môi trường Tỉnh Nagasaki. Vì vậy sao khi trau dồi được kinh nghiệm quý giá tôi đã trở về Brasil.

Khi đến cảng hàng không quốc tế Guarulhos, tôi đã cảm nhận sự khác biệt khí hậu hai nước. Vì tháng 3nhiệt độ Brasil là 28℃ và độ ẩm cao. Gia đình đã ra đón, và vì rất nhớ nhà nên khoảnh khắc gặp lại mọi người khiến tôi rất hạnh phúc. Về đến nhà còn gặp được chó cưng Johnnie và mèo cưng Ravenna. Chúng mừng rỡ ra đón tôi, tôi thật sự thỏa mãn với cuộc hội ngộ này.

 

Gia đình(dì và chị họ)

 

Johnnie và Ravenna

 

Về đúng vào trước kỳ nghỉ Carnival, cũng cho tinh thần và thể chất được thư giản vài ngày. Sau ngày nghỉ, tôi lại bắt đầu lại công việc giáo dục môi trường Vera Cruz Basic Health Unit-CEJAM. Nơi làm việc không cố định trong vòng 6 tháng, đã có nhiều thứ thay đổi và tôi đã thực hiện nghiệp vụ cho đề án môi trường và phương pháp phòng ngừa sốt xuất huyết. Sau đó tôi đã được công ty SESC mời làm việc ưng ý nên đã nhận lời. Dựa vào cơ hội tốt và số tiền kiếm được, để thực hiện đề án môi trường, tôi sẽ tổ chức giáo dục môi trường, tôi sẽ cố gắng hiện thực hóa những tri thức đã học được tại Nhật

 

Hoạt động giáo dục môi trường tại vườn sinh thái của chương trình Vera Cruz Basic Health Unit

 

Tôi đã quay lại với hoạt động ăn chay. Mấy hôm trước tôi đã đến dùng cơm chay tại sự kiện Gulab Hari với bạn bè. Vừa về nước tôi đã tăng 3 kg. Nhưng rau quả so với Nhật thì rẻ hơn nên tôi cũng có chút an tâm.

 

Nhà hàng chay nhân sự kiện Gulab Hari

 

Trong đại hội tại Nagasaki, tôi đã bắt đầu luyện tập lại màng múa rồng. Một nhóm có 30 người và luyện tập để phục vụ trình diễn lễ hội Nhật bản. Từ giờ là sẽ có nhiều lễ hội như Liên hoan biểu diễn nghệ thuật Bunkyo 2019, lễ hội Nhật bản 2019, Lễ hội Tanabata ở khu vực Liberdade. Vì vậy nghệ thuật múa rồng sẽ góp phần rất nhiều để quảng bá văn hóa Nhật Bản.

 

Hội nghị và phát biểu tại đại hội Tỉnh Nagasaki

 

Không gặp bạn bè tại Omura Nagasaki Nhật bản tôi cũng rất buồn. Nếu so sánh với tình trạng đông đúc tại Sao Paulo thì cuộc sống tại Omura thật yên tĩnh. Công việc và học tập ở đây lúc nào cũng nhiều như những ngày bận rộn khi đến Tokyo.

Quay về Brasil, tôi rất vui vì được ở bên cạnh gia đình và bạn bè, nhưng nếu có thể tôi lại muốn được quay lại Nhật, thật là suy nghỉ phức tạp đúng không. đó là do sự thú vị hai nền văn hóa khác nhau, trong đó có những điểm thú vị mà người Nhật mang lại.

Trở về hàn quốc

05Sep 2019 mksong430

Sonmingyou

Sống tại khu đặc biệt thuộc Seoul ・ Hàn quốc

Cựu thành viên giao lưu quốc tế Tỉnh Nagasaki

Thời gian sinh sống tại Nagasaki:2016.4~2019.4

 

Xin chào các bạn ở Nagasaki, các bạn có khỏe không?mình là Son – cựu thành viên hội giao lưu quốc tế tỉnh !

Mình đã về nước được 3 tháng sau khi đã sinh sống tại Nagasaki được 3 năm. Tuy là suy nghĩ 「đã tháng rồi nhỉ!?」

cảm thấy thời gian qua rất nhanh thế nhưng mỗi khi nhớ về cuộc sống ở Nagasaki thì ngỡ như đã lâu lắm rồi.

Lúc ở Nagasaki mình đã có rất nhiều kỷ niệm tuyệt vời,

nhưng đến khi về nước lại cảm thấy hối hận vì nghĩ 「nếu đi thêm nhiều nơi nữa thì tốt biết mấy」.

Nhưng càng hối tiếc và càng vương vấn bao nhiêu thì càng thấy hứnh thú cho lần kế tiếp!

vì vậy mà tôi rất cố gắn và mong đợi tới ngày được đến Nagasaki lần nữa.

 

Sau khi về nước, tầm1 tháng tôi có cảm giác như được du lịch,

nhưng 3 tháng trôi qua thì tôi thấy đã quay về thực tại. Và mình đã dần quen với cuộc sống đông đúc như 「mùa lễ hội ở cảng」

và 24 tiếng mỗi ngày nghe mẹ càm ràm (cười).

Nhân đây mình cũng xin giới thiệu một vài điều về cuộc sống thường ngày ở Seoul nhé!

 

 

 

(bên trái:tháp Lotte World nhìn từ bên dưới, bên phải:cảnh đêm từ đài quan sát được do chính mình chụp)

 

 

Mình đã đến đài quan sát của toà tháp 「Lotte World」 vài năm trước, trước khi đến Nagasaki nó vẫn còn xây dựng dang dở!

mở cửa vào mùa xuân 2017 toà tháp 「Lotte World」 là toà nhà cao nhất Hàn Quốc, với chiều cao 555 met,

bao gồm 123 tầng gồm có khách sạn, khu mua sắm, cửa hàng miễn thuế,

thủy cung, rạp chiếu phim và còn rất nhiều khu dịch vụ khác trong toà nhà.

Tầng thượng là đài quan sát 「bầu trời Seoul」 có thể nhìn thấy 360 độ toàn cảnh Thủ đô Seoul của Hàn Quốc.

Dưới chân được thiết kế kính cường lực trong suốt nên khi đứng trên tầng thượng mình đã thốt lên!

「bầu trời Seoul」 về đêm đẹp không thua gì trời đêm Inasayama.

Nếu có cơ hội đến Seoul hãy khám phá nơi này nhé!

 

 

 

 

 

(bên trái: 麻辣香鍋(マーラーシャングオ) bên phải: 麻辣湯(マーラータン) hình do chính mình chụp )

 

Hàn quốc bây giờ món ăn có 「麻辣」(sa tế ) cũng rất thịnh hành!

ở đây nhiều năm liền món đồ ăn trung hoa như thịt cừu nướng xiên và lẩu đã rất thịnh hành,

gần đây thì nổi lên món ăn có sa tế !

là một loại gia vị cay được sử dụng tại Tỉnh Tứ Xuyên,

Trung Quốc「麻」là các loại như chi hoa tiêu có độ cay rân người 「辣」là các loại ớt mang ý nghĩa là cay xé lưỡi.

Lâu không về Hàn Quốc, nên khi gặp bạn bè nhất định sẽ rủ nhau 「cùng đi ăn món 麻辣」 một tuần đi ăn cũng mấy lần.

Quán ăn mà tôi đã đi là hệ thống có thể tự chọn lựa nguyên liệu và số lượng tùy thích với hai lựa chọn nấu súp sa tế (麻辣湯) hoặc món xào sa tế(麻辣香鍋).

Có món thịt gà, topokki, kimupabu, mì, được chế biếng mà nguyên liệu nêm chủ yếu là sa tế cay xé lưỡi.

 

 

 

 

(phía trên bên trái: mì ly 「champon của Nagasaki」 phía trên bên phải: là quán có thể ăn món Torukoraisu gần nhà.

 

Bên dưới: là ảnh điệu múa tôi được người quen giới thiệu có tên 『trăm hoa đua nở(Thành phố Ishayhaya)』 do chính tôi chụp)

 

Cây ăng ten thu sóng Nagasaki đang được kích hoạt (cười),

có thể tìm thấy mì ly champon Nagasaki tại cửa hàng tiện lợi có thể ăn Torukoraisu ở quán gần nhà.

Có thể tìm thấy Nagasaki trong cuộc sống thường ngày vì thế lại cảm thấy nhớ hơn.

Tháng trước mình đã nghe nói ở Busan tổ chức buổi lễ 「kết nối toàn cầu Busan 2019」 sẽ có 『buổi biểu diễn trăm hoa đua nở của (TP Isahaya)』 nên tôi đã hoả tốc đến xem!

buổi biểu diễn trăm hoa đua nở đã có 2 lần dự định tổ chức nên lần thứ 2 lần mình đã tranh thủ thời gian để đến Busan đúng giờ nhưng thật không may là trời mưa nên buổi trình diễn trên kháng đài bị hoãn lại.

Dù không xem được buổi biểu diễn trên sân khấu nhưng tôi rất vui vì đã chụp hình ghi lại bầu không khí của nhóm biểu diễn.

Ngoài sân khấu còn có gian hàng cho dùng thử rượu củaThành phố Nagasaki, Tỉnh Nagasaki nên tôi cũng có được thưởng thức đặc sản này(cười)

Tôi sẽ tìm ra điểm tham quan cũng như ăn uống để lại giới thiệu đến các bạn. Mọi người hãy ghé thăm Seoul nhé.

Hẹn gặp lại

Sốc văn hoá và Đồng hồ đếm giờ: Sự phục hồi sau khi trở về từ chương trình JET

15Apr 2019 Mamta Sachan Kumar

Mamta Sachan Kumar

<tiểu sử tác giả>

 

Xuất thân tại singapore, đến Nagasaki với tư cách là người tham gia chỉ đạo ngôn ngữ học thực hiện kế hoạch kêu gọi nhân tài trẻ nước ngoài hay còn gọi là(chương trình JET). Từ ngày 2 tháng 8 năm  2017 đến ngày 30 tháng 7năm 2018 là trợ giảng ngoại ngữ tại trường tiểu học Minami và trường Trung học phổ thông Hasami thuộc thị trấn Hasami Tỉnh Nagasaki.

 

 

Lịch của tôi là chiếc đồng hồ báo giờ. Có số từ 「1」đến「31」 hễ nhấn nút thì số trên đồng hồ nhảy số qua ngày tiếp theo , bên dưới còn có nút xoay nhỏ để chỉnh tháng. Cách thức chỉnh là như vậy . Lúc nào nhìn lịch màu trắng đen được đặt trên kệ sách tôi đều thấy nó rất ngầu . Số 「30」cực lớn màu đen, phía dưới là số 「7」nhỏ hơn là biểu thị cho ngày 30 tháng7. Nói chính xác là「ngày 30 tháng 7 năm 2017」. Nhìn vết bụi mỏng trên mặt là có thể đoán được đó là ngày tôi bắt đầu vắng nhà tham gia chương trình JET. Kể từ ngày trên lịch hiển thị đến nay vẫn không thay đổi.

 

Tôi về nước đến nay cũng đã 7 tháng rồi. Trong khoảng thời gian ấy tôi đã quan sát tấm lịch mấy lần, và có điều lạ rằng tôi cảm giác bị tấm lịch ấy nhìn tôi chính vì thế tôi cũng nhìn ngược lại nó. Tôi đã suy nghĩ rằng sao mình chẳng đổi ngày và tháng. Thi thoảng tôi giả vờ như chẳng có sự tồn tại của tấm lịch, đôi khi lại cảm nhận rõ ràng rằng cứ để ngày tháng như thế không thay đổi gì thì rất vô nghĩa. Thế nhưng  không thay đổi ngày tháng trên lịch không có nghĩa là tôi muốn để như thế không thay đổi gì trước khi tôi đi, mà tôi muốn mãi mãi không quên thời khắc tôi đi du lịch. Để như vậy, thì mỗi ngày tôi có thể nhớ đến chuyện đến Nhật, lúc nào cũng có được cảm giác được sống ở Hasami đầy mỹ lực với ngành gốm nổi tiếng vùng thôn quê Nagasaki và những trải nghiệm có được nhờ chương trình JET.

 

Thời gian càng trôi đi lại mong muốn nó dừng lại.

 

Thật ra, trước lúc về tôi đã đến bưu điện, và đã tự gửi thư đến địa chỉ nhà mình ở Singapore. Tôi đã làm vậy thật đó. Có thể nhìn thấy nụ cười mĩm của đồng nghiệp đi cùng nhưng có vẽ cô ấy cũng không hiểu lý do. Tôi cũng không để ý phản ứng của cô ấy. Nếu hỏi tại sao thì vì lúc đó, tôi đã nghỉ đây không phải là kế hoạch tuyệt vời cho tôi cảm nhận được những kinh nghiệm tại Hasami hay sao.

 

Tôi nghĩ đây là chiến lược tuyệt vời.

 

Nhưng dường như là chiến lược có chút sự cố ý

 

Thực tế thi tôi không cảm nhận được nhiều

 

「Hai(はい), pergi 大学 」

「Ồ ! Bạn là belajar hả 」

「iie (いいえ) , là belajar. Saya working」

 

Còn rất nhiều vấn đề phải sắp xếp khi về nước như thủ tục hoàn thuế và ngôn ngữ. Về nước đã được nữa năm rồi nhưng việc chuyển đổi ngôn ngữ vẫn rất khó khăn. Lẫn lộn 2,3 ngôn ngữ, tôi vẫn cố gắng nói ngôn ngữ trước đây của mình nhưng cứ bị xen lẫn tiếng Nhật. Dịch vụ giao thông công cộng ở Singapore lúc nào cũng theo lịch trình, nhưng trì hoãn một vài phút là mọi người bắt đầu bực dọc.Hơi xấu hỗ một xíu vì thư cảm ơn của đứa học trò mà tôi nhận được kẹp trong quyển sổ tay hưu trí màu xanh nhỏ nhắn của tôi. Chiếc túi nhỏ dưới bàn tôi đã mang về vẫn để nguyên chưa mở ra.

 

Trước khi đi tôi không biết cái gọi là thế giới Hasami nên trước khi đi đã chuẩn bị đủ thứ như là tinh dầu, đồ dùng y tế, trang sức mang theo. Nếu lại đi thì mọi thứ cũng đã sắn sàng . Những hành lý đó tôi không thể lấy ra và cất đi. Cứ định cất đi là lại thấy khó chịu hay  sâu thẩm trong lòng cái cảm giác (nhớ nhung chăng?). Tôi nhận được những đoạn phim quây buổi biểu diễn giao lưu văn hóa bằng line từ các em học sinh trong câu lạc bộ quốc tế, nhưng vẫn chưa xem. Câu lạc bộ quốc tế trước đây tôi cũng đã giao phó lại cho đàn em. Nên đối với tôi nó giống như “những quyển sách để chiêm ngưỡng” và những đọan phim đó như báo vật vậy.

 

「cô ấy đúng là mỹ nữ nhỉ!」

「Đừng quên tôi nhé…」

 

Thế nhưng, trước khi trở về từ Hasami, tôi đã mấy lần tỉnh giấc với nước mắt và mồ hôi giàng giụa vì nằm mơ thấy ác mộng. Trong giấc mơ tôi thấy những em mà tôi xem như con

mình sau khi chia tay đều đã quên đi tôi!tôi biết ngày đó cũng sắp đến, và tôi cũng cảm nhận nổi buồn đó.Tôi cũng trở nên yêu những đứa trẻ nghịch ngợm hàng ngày. Bình thường tôi không thích những đứa trẻ như vậy, nhưng sắp phải xa nơi nầy, không thể gặp lại chúng, thay cảm giác không thích ấy là cảm giác buồn. Dù là trẻ ngoan, không ngoan hay bướng bỉnh.

Người ta thường nói rằng để có thể quen với chương trình JET thì cần tới 1 năm. Và nếu tiếp tục làm việc liên tiếp trong 2 năm thì khi viết sơ yếu lý lịch sẽ dễ đánh giá hơn. Nếu chỉ 1 năm mà về nước thì có thể bị nghĩ chắc đã trãi qua những ngày không tốt lành . Ngược lại bạn có nghĩ rằng nếu so sánh với 5 năm cư trú rồi quây về, thì chỉ 1 năm rồi về nước thì dễ dàng làm quen lại với cuộc sống hàng ngày hơn không

 

Thực sự cũng không hẳn là như vậy.

 

Người ta thường nói rằng đối với chương trình JET thì cũng 「tùy tình huống mà khác nhau」.

 

365 ngày sống ở Hasami. Tôi nhận ra giới thiệu cho học sinh miền quê về thế giới bên kia là sứ mệnh của tôi. Và cũng từ đó dần dần tôi cũng mở lòng mình hơn với các em học sinh.

 

 

Hasami bốn mùa xuân hạ thu đông

 

Thời gian mới lạ làm sao. Có lúc trôi qua rất nhanh, nhưng nhìn đồng hồ đếm giờ thì thời gian giống như dừng lại vậy. Với tôi, khi không để ý tới thì đã sống ở Hasami được một

năm, cùng với sự biến đổi của 4 mùa tôi đã học hỏi được rất nhiều điều hữu ích cho tương lai của mình.

 

Hiện tại tôi đang giảng dạy tại một trường người Nhật tại Singapore. Và có những ngày thật hạnh phúc. Trong các em năm nhất, có một bé gái rất giống với hai em học sinh sinh đôi mà tôi đã dạy ở trường tiểu học tachiminami tại thị trấn Hasami. Thỉnh thoảng tôi lại tưởng tượng vui rằng hay chúng là chị em sinh ba nhỉ.

 

Hãy tưởng tượng thử xem . Hai tay đưa lên và giang rộng ra, các ngón tay hướng lên bầu trời, mắt nhắm lại, cơn gió thổi nhẹ qua. Một buổi chiều ở Hasami, con đường trở về khi tan học là hàng cây trãi dài, nhìn thoáng qua nó có vẽ như người màu xanh khổng lồ buồn bả. Và lúc đó cũng có thể cảm nhận được cơn gió cuối cùng trước khi mồ hôi nhễ nhại vì cái nóng muà hè.

 

Bây giờ, không đi trên cánh đồng đầy chuồng chuồng mà hai bên không bằng phẳng. Mà đến trường bằng con đường lát nhựa xinh đẹp. Giữa đường có biển báo điều khiển dừng xe tạm thời nhưng biển báo đó cũng không ngăn chặn nổi tiếng ồn. Sáng nay tôi va phải tổ nhệnh làm tôi nhớ đến Hasami và cười một mình. Hasami được bao phủ bởi mạng nhện và khi đến Halloween, nó là vật trang trí tự nhiên nhất.

PREV12345
Facebook Auto Publish Powered By : XYZScripts.com